Vì sao cao su thường hỏng ngoài trời còn EPDM thì không
Cao su tự nhiên và SBR có liên kết đôi trong mạch phân tử — chính chỗ đó bị ozone trong không khí và tia tử ngoại tấn công, sinh ra vết rạn chân chim rồi nứt vỡ. EPDM có cấu trúc mạch chính không mang liên kết đôi nên gần như miễn nhiễm với cơ chế lão hoá này. Đó là khác biệt về bản chất hoá học, không phải khác biệt về chất lượng gia công.
Nhận biết vật liệu bị chọn sai
Dấu hiệu điển hình của việc dùng nhầm cao su thường cho vị trí ngoài trời: sau 6–12 tháng bề mặt xuất hiện mạng vết nứt nhỏ như chân chim, sờ thấy phấn, và tấm mất đàn hồi. Nếu đang thay đi thay lại một chi tiết cao su ngoài trời theo chu kỳ ngắn, gần như chắc chắn là chọn sai vật liệu chứ không phải chất lượng hàng kém.
Thông số kỹ thuật
- Chất liệu: EPDM (ethylene propylene diene monomer)
- Độ dày: 2 / 3 / 5 mm; bản chống thấm mái dày 1,2–1,5 mm khổ lớn
- Độ cứng: 60–70 Shore A
- Dải nhiệt: khoảng −40 °C đến 120 °C
- Kháng: tốt với nước, hơi nước, axit loãng, kiềm — kém với dầu khoáng và xăng
Giới hạn quan trọng: không chịu dầu
Đây là nhầm lẫn tốn kém nhất với EPDM. Vật liệu này chịu thời tiết rất tốt nhưng trương nở khi gặp dầu khoáng, nhớt và xăng. Vị trí vừa ngoài trời vừa có dầu — ví dụ bệ máy đặt ngoài trời — không dùng EPDM được, phải chọn vật liệu khác hoặc che chắn dầu riêng.
Ứng dụng thường gặp
- Gioăng cửa, gioăng tủ điện đặt ngoài trời
- Lớp chống thấm mái bằng, sê nô, bể nước
- Đệm khe co giãn kết cấu
- Đệm chân thiết bị lắp ngoài trời
Bảo quản
Để nơi khô mát, tránh xa motor điện công suất lớn vì thiết bị phóng điện sinh ozone nồng độ cao. Tuy EPDM kháng ozone tốt, các loại cao su khác để chung sẽ hỏng. Các vật liệu cao su khác phân theo môi trường có tại trang tấm cao su lót sàn.
Đặt hàng
Báo giá theo mét vuông, cắt theo kích thước. Gửi vị trí lắp đặt và các chất tiếp xúc để chúng tôi xác nhận EPDM có đúng là lựa chọn phù hợp hay cần vật liệu khác.