Hai Kiểu Trượt Trong Một Ngày Mưa: Dưới Đế Và Bên Trong Giày
Mọi bản chào của giày đi mưa đều nói về độ ma sát của đế, và đó là phần dễ kiểm nhất. Nhưng trong thực tế còn một kiểu trượt thứ hai gây ngã và gây phồng rộp nhiều không kém: bàn chân trượt bên trong lòng giày. Khi lòng giày và tất đã ẩm, ma sát giữa bàn chân với lót giảm mạnh, gót nhấc lên trượt xuống theo mỗi bước, và người đi mất một phần khả năng điều chỉnh thăng bằng ngay cả khi đế vẫn bám tốt.
Đây là lý do một đôi đế bám tốt vẫn có thể gây ngã nếu bên trong đã ướt, và cũng là lý do phần lót cùng phần tất quan trọng ngang với phần đế trong nhóm hàng này. Khi so các dáng trong nhóm giày đi mưa chống thấm, nên hỏi cả về lòng giày chứ không chỉ hỏi về rãnh đế. Cũng cần nói rõ một điểm hay bị ghi sai trong tài liệu bán hàng: không có đôi giày kín nước nào thoáng khí như giày vải, hai tính chất này kéo ngược nhau và phải chọn một.
Hợp Ca Có Mưa Gián Đoạn, Không Hợp Ca Ướt Liên Tục
Kiểu ca hợp nhất là ca có mưa ngắt quãng: mưa rào rồi tạnh, hoặc công việc luân phiên giữa trong nhà và ngoài trời. Giao hàng nội thành, thu ngân bãi xe, kiểm đếm ở cổng, bảo trì đi giữa các nhà xưởng — nhóm này ướt từng lúc chứ không ướt suốt, nên đôi giày có thời gian ráo lại giữa các lượt và phần trong không bao giờ bão hoà nước.
Ngược lại, ca dầm mưa liên tục nhiều giờ hoặc công việc đứng trong nước là nhóm mà dáng giày thấp không xử lý được, vì nước vào từ miệng giày rồi ở lại. Với nhóm này phải chuyển hẳn sang ủng cao su cổ cao và bố trí chỗ thay tất khô giữa ca; đổi sang một đôi giày chống thấm tốt hơn không giải quyết được gì, vì vấn đề nằm ở chiều cao chứ không nằm ở vật liệu.
Tính Số Lượng Theo Thời Gian Khô, Không Tính Theo Đầu Người
Sai lầm phổ biến khi mua nhóm hàng này là lấy đúng một đôi cho mỗi người rồi coi như xong. Vấn đề là một đôi giày kín nước đã ướt bên trong cần rất lâu để khô: để trong phòng kín không có gió, lòng giày có thể còn ẩm sau hai mươi bốn giờ, tức là vẫn ẩm khi ca sau bắt đầu. Người lao động gặp tình huống đó hai lần sẽ ngừng dùng.
Cách tính thực tế hơn gồm hai phần. Phần một, đếm số vị trí thật sự phải ra ngoài trời trong ngày mưa, thường ít hơn nhiều so với tổng quân số. Phần hai, với các vị trí phải ra ngoài mỗi ngày trong mùa cao điểm, cấp hai đôi cho một người để luân phiên theo chu kỳ khô, còn các vị trí thỉnh thoảng mới cần thì dùng chung theo lượt. Kèm theo đó, chi phí bắt buộc phải tính là một giá phơi có quạt thổi đặt gần lối vào — thiếu nó thì số đôi cần mua tăng lên gấp đôi mà vẫn không đủ dùng.
Dấu Hiệu Thay: Lòng Giày Xẹp Bạc Và Rãnh Đế Mòn Phẳng
Dấu hiệu đầu tiên nằm ở bên trong. Lớp lót sau nhiều chu kỳ ướt và khô sẽ xẹp, bạc màu và mất độ bám, và đó chính là lúc kiểu trượt bên trong giày nói ở phần đầu bắt đầu xuất hiện. Kiểm bằng cách luồn tay vào lòng giày so với một đôi mới: nếu bề mặt đã trơn nhẵn và mỏng hẳn đi thì thay lót nếu tháo rời được, còn không thì tính vào diện thay giày.
Dấu hiệu thứ hai nằm ở đế: đặt đôi giày lên mặt phẳng và nhìn ngang, khi các rãnh trong vùng ức bàn chân và gót đã mòn gần bằng mặt đế thì phần bám nước đã hết, dù các rãnh ở rìa vẫn còn sâu vì ít chịu lực. Về bảo quản hằng ngày, đổ hết nước đọng, rút lót ra hong riêng và dựng ngược giày cho ráo lòng; đừng nhét giẻ ướt hay giấy ẩm vào trong vì chúng giữ nước lại đúng chỗ cần khô nhất.