Trong nhóm giày ủng đi mưa, phần lớn hàng bán ở Việt Nam không mang tên nhãn nào — chỉ có mô tả chung và mỗi đợt nhập lại là một nhà máy khác. Mã này khác: nó mang tên một thương hiệu giày cao su phổ biến ở Thái Lan, và điều đó thay đổi cách đặt hàng qua nhiều đợt.
Có Tên Nhãn Nghĩa Là Cố Định Được Bản Hàng
Với hàng không nhãn, phiếu đặt chỉ ghi được mô tả kiểu giày cao su đi mưa thấp cổ, và hàng chục bản khác nhau đều khớp. Bên bán hết hàng của nhà máy này sẽ lấy của nhà máy khác, và người dùng phát hiện khi đôi mới cứng hơn, ôm chân khác đi, hoặc rách sớm hơn hẳn đôi cũ.
Ghi được tên nhãn vào phiếu là cách rẻ nhất để giữ cho lần đặt sau giống lần đặt trước. Nó cũng là điều kiện để khiếu nại có căn cứ khi lô mới không giống lô cũ — thứ mà hàng không nhãn không cho phép làm, vì không có gì để đối chiếu.
Vật liệu là cao su đúc. Cao su khác nhựa PVC ở chỗ nó mềm và đàn hồi hơn nhiều ở nhiệt độ thấp, ít nứt khi gập, và bám tốt hơn trên mặt ướt. Đổi lại nó nặng hơn và giá thành cao hơn. Với đôi giày phải gập ở mũi mỗi bước đi, sự khác biệt về khả năng chịu gập lặp lại là điều người dùng cảm nhận rõ nhất sau vài tháng.
Thấp Cổ Chống Mưa Hắt, Không Lội Nước Được
Đây là ranh giới quan trọng nhất của cả nhóm hàng và cũng là chỗ người mua hay hiểu nhầm. Giày thấp cổ giữ chân khô khi trời mưa và khi đi trên mặt đường ướt, vì nước từ trên rơi xuống và bắn lên đều bị thân giày chặn lại. Nhưng miệng giày chỉ tới mắt cá, nên nước chỉ cần ngập tới đó là vào ngay.
Nhóm việc đúng vì thế là đi lại hằng ngày mùa mưa, di chuyển giữa các khu vực có mái, làm việc trên sàn ướt nhưng không đọng nước. Việc phải lội qua chỗ nước đọng cần ống cao hơn — các mức chiều cao khác nhau nằm ở ủng và giày đi mưa phân theo chiều cao ống.
Cũng cần nói rõ đây không phải giày bảo hộ. Không mũi bảo vệ, không tấm chống đâm xuyên, không cấp chống trượt được thử theo phương pháp chuẩn. Ở công trường hay xưởng có vật rơi, đôi giày này không đủ — xem ủng cao su đúc liền cho việc tiếp xúc nước lâu.
Có Nhãn Thì Tận Dụng Nhãn Khi Đặt Số Lượng
Với mã chưa hiển thị giá, thư hỏi nên bắt đầu từ việc xác nhận đúng bản. Bốn mục nên có: tên nhãn đầy đủ kèm mã bản nếu có, chiều cao thực đo từ gót lên miệng giày tính bằng centimet, độ dày thành cao su, và dải cỡ có sẵn.
Mục thứ hai quan trọng hơn vẻ ngoài của nó. Cụm chữ thấp cổ không phải đơn vị đo, và hai bản cùng gọi là thấp cổ có thể chênh nhau ba tới bốn centimet — đúng khoảng chênh quyết định nước có vào hay không khi bước qua vũng.
Về cách chọn cỡ, giày cao su đúc không giãn theo bàn chân như giày da, nên chọn đúng cỡ ngay từ đầu quan trọng hơn hẳn. Nếu người dùng đi tất dày trong mùa lạnh thì phải tính thêm, vì một đôi vừa khít khi đi chân trần sẽ chật khi đi tất.
Đế Cao Su Nứt Ở Chỗ Gập Ngón
Giày cao su đúc gần như không rách ở thân. Chỗ chết là đường gập ngang dưới mũi chân, nơi mỗi bước đi bẻ vật liệu một lần. Sau vài nghìn chu kỳ, cao su tại đó mỏi và xuất hiện các vết nứt nhỏ chạy ngang, ban đầu chỉ trên bề mặt rồi ăn dần vào trong.
Phép kiểm mất năm giây: cầm mũi và gót giày bẻ cong lại rồi nhìn vào vùng gập dưới ánh sáng. Thấy đường nứt chạy ngang là đôi đó sắp thủng, dù bên ngoài trông còn mới. Kiểm thêm chỗ nối giữa đế và thân bằng cách kéo nhẹ ra hai phía.
Yếu tố đẩy nhanh quá trình này nhiều nhất là tia cực tím và nhiệt. Đôi giày phơi nắng ngoài hiên hoặc để trong cốp xe giữa trưa sẽ giòn nhanh hơn nhiều so với đôi cất trong nhà, kể cả khi ít đi hơn. Về bảo quản, rửa sạch bùn rồi để khô trong bóng râm, không phơi nắng trực tiếp và không cất khi còn ẩm bên trong.