Ủng quần khác mọi loại ủng khác ở một điểm căn bản: phần ủng và phần quần liền một khối, có đai đeo qua vai. Nhờ đó nước không vào được từ miệng ủng — nhưng chính cấu tạo liền khối ấy tạo ra ba rủi ro mà ủng thường không có, và đây là phần bắt buộc phải nói trước khi nói về ưu điểm.
Liền Quần Giải Được Bài Toán Nước Vào Từ Trên
Với ủng cao cổ thông thường, giới hạn nằm ở miệng ủng: nước chỉ cần cao hơn miệng vài centimet là tràn vào, và từ lúc đó đôi ủng biến thành hai bình chứa nước gắn vào chân. Người lội nước ao hồ hoặc ruộng gặp giới hạn này liên tục vì đáy không bằng phẳng, một bước hụt là nước qua miệng ủng.
Ủng quần dời giới hạn đó lên tới hông hoặc ngực tuỳ bản, và phần đai qua vai giữ cho toàn bộ khối không tụt xuống khi chân kéo trong bùn. Với công việc phải đứng trong nước hàng giờ, đây là khác biệt giữa làm được và không làm được chứ không phải chuyện thoải mái.
Cấu tạo liền khối cũng có nghĩa không có đường nối nào giữa ủng và quần để rò. Đổi lại, mọi hư hỏng ở bất kỳ chỗ nào đều làm hỏng cả bộ, không thay riêng phần được như khi dùng ủng rời với quần chống nước.
Ba Lưu Ý An Toàn Bắt Buộc Trước Khi Xuống Nước
Thứ nhất và quan trọng nhất: nếu nước tràn vào bên trong, bộ ủng quần giữ nước lại và không thoát ra được. Khối nước đó nặng hàng chục kilogam, kéo người xuống và làm việc đứng dậy hoặc bơi trở nên rất khó. Đây là nguyên nhân của nhiều tai nạn ở chỗ nước không sâu, nơi mà không ai nghĩ có thể nguy hiểm.
Thứ hai: không dùng ở nơi có dòng chảy. Diện tích cản nước của cả người mặc ủng quần lớn hơn nhiều so với người mặc quần áo thường, nên lực đẩy của dòng chảy tác động mạnh hơn, trong khi chân lại khó bước vì bùn giữ ủng. Ao hồ tĩnh và ruộng là môi trường đúng; sông suối có dòng thì không.
Thứ ba: phải biết cách thoát khi ngã. Đai vai nên cài kiểu mở nhanh được bằng một tay, và người dùng cần được hướng dẫn cởi đai trước khi cố đứng dậy. Với công việc dưới nước có tổ chức, nên có người thứ hai đứng trên bờ quan sát. Trang bị phần thân trên cho công việc ướt nằm ở quần áo lội nước cho công việc dưới nước.
Hỏi Chiều Cao Tới Đâu Và Kiểu Đai Trước Khi Đặt
Cụm chữ ủng quần bao gồm nhiều bản rất khác nhau về chiều cao: bản tới hông, bản tới thắt lưng, bản tới ngực. Chiều cao quyết định độ sâu làm việc được, và đây là con số phải hỏi bằng centimet chứ không nhận mô tả bằng lời. Bản tới hông dùng ở nước tới đùi là đã sát giới hạn.
Câu thứ hai là kiểu đai: đai cố định hay đai có khoá mở nhanh, và có điều chỉnh được chiều dài không. Với người cao thấp khác nhau trong cùng một tổ, đai không chỉnh được nghĩa là phần đũng bị kéo lệch và rách sớm ở đó.
Vì mã này chưa hiển thị giá, thư hỏi nên gồm bốn mục: chiều cao tổng tính bằng centimet, kiểu đai và khả năng điều chỉnh, vật liệu và độ dày, và dải cỡ chân kèm dải chiều cao người phù hợp. Mục cuối rất đáng hỏi vì ủng quần chọn theo hai chiều chứ không phải một.
Rò Ở Nếp Gấp Gối Và Chỗ Nối Đai
Với bộ liền khối, hai vị trí hỏng trước đều nằm ở chỗ chịu uốn và chịu kéo lặp lại. Nếp gấp ở gối bị bẻ gập mỗi bước đi, và sau vài trăm giờ vật liệu tại đó mỏng đi rồi xuất hiện lỗ kim. Chỗ nối đai vào thân chịu toàn bộ trọng lượng của bộ ủng cộng lực kéo khi chân rút khỏi bùn.
Phép kiểm nên làm trước mỗi đợt công việc dưới nước: treo ngược bộ ủng lên rồi đổ nước vào từng ống, để yên vài phút và quan sát mặt ngoài. Chỗ nào rỉ nước thì đánh dấu. Kiểm riêng chỗ nối đai bằng cách kéo mạnh đai theo hướng thẳng đứng và nhìn xem phần thân có bị kéo giãn bất thường không.
Một lỗ kim ở ủng thường chỉ làm ướt chân, nhưng ở ủng quần thì nước vào và ở lại trong bộ đồ suốt buổi làm việc — vừa lạnh vừa nặng. Vì vậy tiêu chí loại ở đây chặt hơn: rò là thay, không vá. Về bảo quản, treo dốc ngược cho khô hoàn toàn cả bên trong, không gấp theo nếp cố định, và cất nơi mát tránh nắng. Nếu công việc chỉ ướt tới bắp chân, ủng cao cổ cho việc lội nước nông đủ dùng và an toàn hơn nhiều.